“Bác á, đi khắp cái thế giới này rồi mà chưa thấy ai làm Visa như mày”

“Cháu cũng làm Visa cho hàng ngàn người rồi mà lần đầu gặp người như Bác”

Cứ dăm bữa, chúng tôi lại nghe những câu chuyện như vậy giữa ông trưởng phòng với Bà Tân khách hàng của ông ấy.

Cái ngày mà hai mẹ con Bà Tân lên văn phòng, Chị Hương – Con dâu của Bà dò xét xem “bọn này” là bọn nào, làm ăn vớ vẩn thì hỏng hết việc trọng đại. Bà Tân thì lườm nguýt cái mặt “cu cậu” trưởng phòng sao nghi thế. Chắc nó chờ lấy tiền của mình xong rồi đem con bỏ chợ. Câu chốt trước khi về của Bà là “Bên này không ưng, tìm bên khác”. Bà nói rõ to như sợ là có người trong phòng không nghe thấy. Ấy thế mà hôm sau, hai mẹ con bà lại đến đăng ký dịch vụ. Nghe đâu lần ấy làm Visa Pháp, bà thì đi thăm con, mà chị Hương thăm chồng làm việc ở bển.

Hôm nào mà thấy bà Tân gọi điện để “hát dân ca và nhạc cổ truyền” với ông trưởng phòng là y như rằng hôm đó vui đáo để, văn phòng cứ phải gọi là rộn ràng lên. Anh em nhiều khi bảo “Số bác khổ, vớ ngay được khách “hiền lành”, ổng cười ha hả: “Người già có tuổi, dỗ dành tý là ổn ngay”.

Ấy thế mà lạ lắm, lúc nói chuyện với Bà Tân, ổng nói chuyện như hát tuồng, nhưng khi cúp máy ổng lại vui vẻ yêu đời ngay, không đàm tiếu lấy nửa lời về Bà Tân. Làm chúng tôi đang ngóng thì chưng hửng. Giọng ông gọi cho khách khác thì ngọt gì đâu mà sao cứ là Bà Tân thì ông tưng tửng lên.

Bà gọi di động mà giọng bà sang sảng, anh em thấy tín hiệu là im thin thít, lấy cớ sếp dặn khi có khách gọi, người khác phải im lặng cho người nói chuyện còn chốt khách, mà nói thật ra là hóng xem có gì hót.

“Ối giời, mày đòi bác cái gì mà lắm thứ thế, bên khác có cần nhiều thế đâu?”

“Thế cháu cứ nộp, trượt visa bác tự tính nhé”

“Mày làm trượt của bác thì mày phải đền, chứ mày tưởng tính là xong ấy hả”

“Thế bác muốn đền gì, cháo hay phở, mà sáng giờ bác ăn gì chưa”

“Tao ăn hay không, kệ tao”

“Bác không ăn, tụt huyết áp rồi vào viện, khỏi đi Pháp thăm con nhé, Mà bác mắng con xong rồi thì bác nhớ ăn vào cho khỏe ạ”

“Chiều mày qua đây, bác nhờ, bác xem hồ sơ không hiểu”

“Vâng, bác không ăn thì cháu không qua nhé”

“Biết rồi”

Thằng cu thực tập ở công ty, đang uống nước thì phun sặc sụa, không biết nó shock hay nó buồn cười nữa.

Bà Tân chồng mất sớm, Anh con trai lấy vợ được một năm thì lại đi Pháp làm việc, thế mà đã 8 năm rồi. Ngày xưa, bà làm kho trưởng, thời trẻ đanh đá có số có má. Ấy thế mà, đùng một cái còn có một mình, mồm đang quen nói giờ không có ai. Bên cạnh có mỗi đứa con dâu mà giờ mắng nhiều nó bỏ đi thì hỏng. Bà mắng hàng xóm, bà mắng thằng làm dịch vụ, có ai hiểu cho bà đâu, may mà có mỗi “nó”.

Mắng riết xong bà kể, bà nghe họ hàng bên đấy nói con bà nó có vợ hai, mà bà cũng nghi lắm, đàn ông xa vợ lâu thế, không abc xyz thì lạ quá. Mà con Hương là một tay bà bưng trầu, đầu bà đội lễ rước về, nó ngoan ngoãn chăm bà 8 năm qua. Không có nó bà chết, mà đúng là thời gian qua nó khổ thật khi xa chồng mà lại phải ở với bà già như bà.

Bà điên tiết: “Đường đường là đàn ông, cho đi Tây học văn chương chữ nghĩa mà để đầu óc lú lẫn đến mê mặc lòng” Vụ này không làm cho rõ, sao bà sống nổi. Đúng dân kinh nghiệm, sao nghe mắng mà cũng thấy có văn thơ, Ổng vừa nghĩ vừa sợ.

…….

…….

Chị Hương gọi điện: “Mẹ chị có qua chỗ em không?”

“Không ạ”

“Bà đi đâu từ sáng đến giờ, chị tìm không thấy, hay bà qua chỗ em lấy Visa”

“Không, mai mới có kết quả ạ”

“Chết chị rồi em ơi”

Thế là ổng chạy, vắt chân lên cổ ổng chạy, quên cả xin phép sếp, chạy qua nhà khách rồi cùng chị đi tìm bà.

Cả chiều chả thấy, ổng rũ rượi nhìn điện thoại lúc đi về thì có tin nhắn từ bao giờ “Mày không được nói với ai, đi ra khách sạn… bác nhờ tý”

Ổng vừa đến thì ăn mắng sấp mặt:

“Bộ bị đui à, bác nhắn tin từ hồi nào, sao giờ mới tới”

Ổng: “…”

“Vừa đui vừa điếc à”

Ổng: “…”

“Đã thế còn bị Down nữa à?”

“Bác có bị sao không mà sao không báo chị Hương một câu ạ”

“Mày không biết gì thì câm mồm vào, đi mua cho tao cái bánh, nhờ phúc mày đến muộn, tao sắp chết đói rồi”

“Sao bác không nhờ ai mua cho”

“Bác nhờ được ai thì đã không thèm nhờ cái mặt mày”

Ổng: “…”

Ổng tuổi gì mà đòi cãi lý với người dày dạn chiến trường trong lĩnh vực mắng chứ. Ổng đi mua chai nước, bánh, rồi pha nước gừng cho bà, bà tụt huyết áp, sắp ngất mà vẫn mắng kinh hồn bạt vía. Ổng nghĩ.

Có Visa Pháp rồi mà ổng chẳng dám gọi cho Bà hay chị Hương qua lấy, bà bảo cấm nói chuyện với ai ở nhà bà, mà chị Hương thì khóc lên khóc xuống, ổng xót xa mà đành chịu.

Hai ngày sau bà gọi:

“Bác không đi Pháp nữa nhé, hì hì”

“Trời, làm visa hết bao tiền, sao bác không đi nữa?”

“Thằng Long (Con của bà) nó đang ở đây rồi” Bà cười khoái chí. “Mấy nữa con Hương nó đi thôi, Bác bắt thằng Long nó mang con Hương sang bển ở luôn mà giữ chồng”.

“Thế … bác ở Việt Nam một mình à?”

“Ừ…” Cái tiếng “ừ” nó nặng trĩu… dài thườn thượt.

Hóa ra bà gài bẫy, Anh Long ba chân bốn cẳng chạy về Việt Nam. Bà để con dâu theo con trai vì bà sợ, nên dù chẳng muốn, bà đành chọn ở một mình. Bà không đi, vì ai ở nhà lo hương khói mộ phần cho bác trai được.

Ổng làm xong hai cái Visa Pháp, khách không đi, ổng vừa vui mà lại vừa buồn. Cười nhẹ một cái, cái cười của người trải đời rồi đóng booking lại. Vừa may có một cuộc gọi mới, Ông nhấc điện thoại lên: “Visa Tận Tâm xin nghe ạ”.

* Tên Nhân Vật đã được thay đổi, các nội dung khác được trải lòng một cách chân thật nhất.

Chia sẻ ngay

Tất tần tật về visa và du lịch

No items found

Leave a Reply

Close Menu